KINH TẠP A HÀM - QUYỂN 19

雜阿含經
Hán dịch: Tống, Tam Tạng Cầu-Na-Bạt-Đà-La
Việt dịch: Thích Đức Thắng
Hiệu đính & Chú thích: Thầy Tuệ Sỹ.

BỐC CHIÊM NỮ
KINH SỐ 1118

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở tại thành Vương-xá.

Bấy giờ Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên và Tôn-giả Lặc-xoa-na cùng ở trong núi gần thành Vương-xá.

Sáng sớm, Tôn-giả Lặc-xoa-na đi đến chỗ Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên, rủ Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên ra khỏi núi, vào thành Vương-xá khất thực. Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên im lặng nhận lời. Hai Tôn-giả cùng vào thành Vương-xá khất thực. Đi đến một nơi, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên có điều gì suy nghĩ trong tâm, nên vui vẻ mỉm cười. Tôn-giả Lặc-xoa-na thấy Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên mỉm cười, liền hỏi:

“Thường khi nào Đức Phật và các đệ tử của Ngài vui vẻ mỉm cười là phải có duyên cớ. Vậy hôm nay Tôn-giả vì nhân duyên gì lại mỉm cười như vậy?”

Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên đáp:

“Câu hỏi chưa đúng lúc. Hãy vào thành Vương-xá khất thực xong, trở về trước Thế Tôn rồi hãy hỏi việc này. Lúc ấy Thầy có thể hỏi và tôi sẽ trả lời Thầy.”

Bấy giờ, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên cùng Tôn-giả Lặc-xoa-na vào thành Vương-xá khất thực xong, trở về, rửa chân, cất y bát, rồi cùng đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ dưới chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.

Tôn-giả Lặc-xoa-na hỏi Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên:

“Sáng nay tôi cùng với Thầy ra khỏi núi để đi khất thực. Đến chỗ nọ, Thầy lại vui vẻ mỉm cười. Tôi liền hỏi Thầy cười việc gì. Thầy nói tôi hỏi không đúng lúc. Bây giờ tôi hỏi lại, vì nhân duyên gì mà Thầy vui vẻ mỉm cười?”

Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên nói với Tôn-giả Lặc-xoa-na:

“Giữa đường tôi thấy thấy một chúng sanh trên đầu có cái cối sắt, hừng hực lửa đỏ, xoay lại nghiền tán đầu của người đó, đi giữa hư không, chịu vô lượng khổ; thống khổ bức bách, kêu la, gào thét. Tôi liền nghĩ: ‘Chúng sanh này đã phải mang cái thân như vậy, mà còn phải chịu sự đau đớn vô ích như vậy.’”

Phật bảo các Tỳ-kheo:

“Lành thay! Lành thay! Trong chúng Thanh-văn của Ta, người có thật nhãn, thật trí, thật nghĩa, thật pháp, thì sẽ thấy chúng sanh này nhất định không trở ngại. Ta cũng thấy chúng sanh này nhưng không nói, sợ người không tin. Vì sao? Những điều Như Lai nói, có kẻ không tin. Kẻ ngu si ấy phải chịu khổ lâu dài.

Này các Tỳ-kheo, chúng sanh này, vào thời quá khứ, ở tại thành Vương-xá này, là người nữ làm thầy bói đoán tướng, chuyên hành nghề bói toán, dối gạt, mê hoặc người để mưu cầu tiền của. Vì tội này nên đọa vào địa ngục, chịu vô lượng khổ. Nay vì dư báo địa ngục nên nó phải chịu cái thân như vậy, tiếp tục chịu đau khổ.

Này các Tỳ-kheo, như những gì Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên đã thấy là như thật, không khác. Các ông cần nên ghi nhớ.”

Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật đã dạy hoan hỷ phụng hành.

(KINH BỐC CHIÊM NỮ - HẾT)



  ‹    
  ›    
A+   A-
Đại Tạng Kinh - Bộ A Hàm