KINH TẠP A HÀM - QUYỂN 19
雜阿含經Hán dịch: Tống, Tam Tạng Cầu-Na-Bạt-Đà-La
Việt dịch: Thích Đức Thắng
Hiệu đính & Chú thích: Thầy Tuệ Sỹ.
ÁI TẬN
KINH SỐ 1103
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại thành Vương-xá.
Bấy giờ, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên đang ở trong núi Kỳ-xà-quật, một mình nơi chỗ vắng thiền tịnh tư duy và nghĩ rằng: Thuở xưa, có lần Thích Đề-hoàn Nhân, ở trong hang đá núi Giới cách, đã hỏi Thế Tôn về nghĩa ái tận giải thoát. Thế Tôn đã vì ông mà nói, nghe xong ông đã tùy hỷ. Dường như ông ấy còn muốn hỏi lại nghĩa nào đó nữa. Nay ta nên đi đến hỏi về ý tùy hỷ của ông. Nghĩ như vậy rồi, trong khoảnh khắc như lực sĩ co duỗi cánh tay, Mục-kiền-liên biến khỏi núi Kỳ-xà-quật, đến cõi trời Tam thập tam và đứng không xa một cái ao Phân-đà-lợi mấy. Lúc ấy, Đế Thích cùng năm trăm thể nữ đang nô đùa nơi ao tắm và có cả âm thanh mỹ diệu của các Thiên-nữ. Bấy giờ Đế Thích từ xa trông thấy Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên, liền bảo các Thiên-nữ:
“Đừng hát nữa! Đừng hát nữa!”
Các Thiên-nữ liền im lặng. Đế Thích liền đi đến chỗ Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên, cúi đầu lễ dưới chân Tôn-giả, rồi lui đứng qua một bên.
Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên hỏi trời Đế Thích:
“Trước kia, ở trong núi Giới cách, ông có hỏi Đức Thế Tôn về nghĩa ái tận giải thoát, khi nghe rồi tùy hỷ, vậy thì ý ông thế nào? Vì nghe Phật nói xong tùy hỷ, hay là còn muốn hỏi nghĩa nào khác nữa, mà ông tùy hỷ?”
Thiên đế Thích đáp:
“Thưa Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên, cõi trời Tam thập tam của con, đa phần là say đắm buông lung theo dục lạc; hoặc nhớ việc trước, hoặc có khi không nhớ. Đức Thế Tôn hiện ở vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương-xá. Tôn-giả muốn biết những việc con hỏi khi ở trong núi Giới cách, nay xin Tôn-giả có thể đến hỏi Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn dạy sao thì Tôn-giả cứ theo đó mà thọ trì. Bây giờ, ở chỗ này của con có một cung điện tốt đẹp, mới làm xong chưa bao lâu, mời Tôn-giả vào viếng thăm.”
Bấy giờ, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên im lặng nhận lời, liền cùng với Thiên đế Thích đi vào cung điện. Các Thiên-nữ vừa thấy Đế Thích đến, liền trổi nhạc trời, ca múa. Đồ vật trang sức bằng anh lạc trên thân họ phát ra âm thanh vi diệu hợp với ngũ nhạc, như âm thanh của những nốt nhạc được trổi hay không khác. Các Thiên-nữ chợt thấy Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên, tất cả đều hổ thẹn, trốn núp vào trong phòng. Khi ấy, Thiên đế Thích thưa với Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên:
“Tôn-giả xem đất của cung điện này rất bằng phẳng; tường vách, cột kèo, lầu gác, cửa nẻo, màn lưới tất cả đều trang hoàng tốt đẹp.”
Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên nói với Đế Thích:
“Này Kiều-thi-ca, nhờ nhân duyên phước đức đã tu thiện pháp trước đây, nên mới thành tựu được kết quả vi diệu này.”
Đế Thích ba lần tự khen ngợi như trên, rồi hỏi Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên. Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên cũng ba lần trả lời như vậy.
Bấy giờ, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên liền nghĩ: Nay, Đế Thích này tự quá buông lung, đắm trước nơi trú xứ của giới thần, ca ngợi đường quán này. Ta sẽ làm cho tâm ông sanh nhàm chán xa lìa.
Tôn-giả liền nhập định, dùng sức thần thông, dùng một ngón chân bấm vào ngôi đường quán này, làm cho tất cả đều chấn động. Sau đó, Tôn-giả Đại Mục-kiền-liên liền biến mất. Các Thiên-nữ thấy đường quán bị đảo lộn, rung chuyển, thì hoảng hốt sợ hãi, vội vàng chạy đến tâu với Thiên đế Thích:
“Đây là Đại Sư của Kiều-thi-ca, có sức công đức lớn như vậy ư?”
Đế Thích bảo các Thiên-nữ:
“Vị ấy chẳng phải là Thầy của ta, mà là Đại Mục-kiền-liên, đệ tử của Đại Sư, là người có phạm-hạnh thanh tịnh và có công đức thần lực rất lớn.”
Các Thiên-nữ thưa:
“Lành thay! Kiều-thi-ca, có được người đồng học, mà có phạm-hạnh, công đức, thần lực lớn lao như vậy, huống gì là công đức, thần lực của Bậc Đại Sư thì không biết thế nào nữa!”