KINH TẠP A HÀM - QUYỂN 13
雜阿含經Hán dịch: Tống, Tam Tạng Cầu-Na-Bạt-Đà-La
Việt dịch: Thích Đức Thắng
Hiệu đính & Chú thích: Thầy Tuệ Sỹ.
KIẾN PHÁP
KINH SỐ 940
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp-cô-độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Tỳ-kheo ở một mình nơi vắng vẻ, chuyên cần tinh tấn tư duy, nghĩ rằng: “Biết thế nào, thấy thế nào, để được gọi là thấy pháp?” Suy nghĩ xong, từ nơi thiền tọa đứng dậy, đi đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi qua một bên, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, con một mình ở nơi vắng vẻ, chuyên cần tinh tấn tư duy, nghĩ rằng: ‘Tỳ-kheo biết thế nào, thấy thế nào, gọi là thấy pháp?’ Hôm nay con xin hỏi Thế Tôn, cúi mong Ngài giải thích cho.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe và suy nghĩ kỹ, Ta sẽ vì ngươi mà nói. Có hai pháp: Mắt và sắc làm duyên sanh ra nhãn thức, ba sự hòa hợp sanh ra nhãn xúc; xúc làm duyên sanh ra cảm thọ, hoặc khổ hoặc vui, hoặc không khổ không vui, nên sự tập khởi của thọ này, sự diệt tận của thọ này, vị ngọt của thọ này, sự tai hại của thọ này, xuất ly thọ này, nên biết như thật. Do nhân duyên sắc kia sự ách ngại phát sanh. Ách ngại bị diệt tận, đó gọi là vô thượng an ổn, Niết-bàn. Đối với sự hiện hữu của tai, mũi, lưỡi, thân, ý và… pháp làm duyên sanh ra ý thức, ba sự hòa hợp này sanh ra xúc. Xúc duyên thọ, hoặc khổ hoặc vui, hoặc không khổ không vui như vậy, đối với sự tập khởi của thọ, sự diệt tận của thọ, vị ngọt của thọ, sự tai hại của thọ, sự xuất ly thọ này cũng phải biết như thật. Khi đã biết như thật rồi, pháp này làm nhân duyên sanh ra trở ngại và khi đã hết trở ngại rồi thì gọi là vô thượng an ổn, Niết-bàn.”
Tỳ-kheo này như lời Phật dạy, trình bài kệ:
| “Mắt, sắc, hai thứ duyên,
Sanh tâm và tâm pháp, Thức, xúc cùng câu sanh, Thọ, tưởng… đều có nhân. Chẳng ngã, chẳng của ngã, Chẳng phải phước-già-la, Chẳng phải ma-nậu-xà, Cũng chẳng ma-na-bà. Đây là pháp sanh diệt, Khổ ấm, pháp biến dịch, Nơi pháp này giả tưởng, Giả lập là chúng sanh. Na-la, ma-nậu-xà, Cùng với ma-na-bà, Cũng còn nhiều tưởng khác, Đều từ khổ ấm sanh. Các nghiệp ái vô minh, Ấm tích lũy đời khác. Sa-môn các đạo khác, Nói về hai pháp khác. Nếu họ nói như vậy, Nghe rồi càng nghi hoặc. Tham ái dứt không còn, Vô minh lặng, diệt hẳn, Ái sạch, các khổ dứt, Vô-thượng, Phật nói rõ.” |
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.